
Năm 31 tuổi, sau trận trải qua sáp nhập lần đầu tiên của hệ thống Ngân hàng Việt Nam, mỗi ngày làm việc đều là một cuộc chiến vừa phải vận hành song song 2 hệ thống của hai ngân hàng vừa phải làm công tác bàn giao hồ sơ khách hàng cho cuộc sáp nhập nó làm tôi mệt mỏi, kiệt sức và suy nghĩ rất nhiều về công việc mình đang theo đuổi. Cuối cùng tôi quyết định xin nghỉ việc ở Ngân hàng mà từ lúc ra trường tôi đã gắn bó khoảng 7 năm với biết bao kỷ niệm vui – buồn.

7 năm trước một con bé nhà quê sau khi tốt nghiệp xin vào làm việc tại ngân hàng với rất nhiều ước mơ và hoài bão lớn bằng cách nỗ lực học lên cao, thể hiện trong công việc, học tiếng anh… tự nhiên tôi rơi vào khủng hoảng mất phương hướng khi nhìn thấy sự thay đổi vị trí, địa vị , chức vụ của mọi người một cách nhanh chóng trong cuộc đại sáp nhập đó. Tôi hỏi chính mình nếu như lộ trình tôi đã chọn có thể đưa tôi lên vị trí như tôi đặt mục tiêu, nhưng tôi có đảm bảo rằng tôi có thể giữ nó lâu dài không ? Và thực tế cho tôi câu trả lời là “không”

Tôi thật sự rất hoang man và mất phương hướng, vậy tôi sẽ tiếp tục tiến lên hay dừng lại . Thời điểm đó tôi chưa thật sự gọi được tên cảm giác mình đã trải qua mà sau này khi nghe nhiều podcast đọc nhiều bài viết tôi mới biết rằng đó là giai đoạn khủng hoảng hiện sinh. Đó là khi bạn đặt ra những câu hỏi nghi ngờ – đấu tranh nội tâm về những điều bạn đã từng tin tưởng mà nay bạn không còn cảm thấy đúng nữa, bạn hoang man, xung đột nội tâm với chính mình.

Sau khi rời khỏi ngân hàng đầu tiên, tôi xin vào làm việc ở ngân hàng khác nhưng chắc có thể do chưa thích ứng môi trường mới cũng như chưa giải quyết được xung đột từ chính nội tâm mình nên khoảng gần 1 năm tôi quyết định xin nghỉ việc để tập trung làm luận văn và suy nghĩ thêm về con đường sắp tới tôi phải đi. Sau một thời gian ngắn, tôi vẫn chưa xác định điều mình thật sự muốn, tôi quyết định quay trở lại ngân hàng và chỉ giải quyết được một vấn đề là tôi sẽ không theo đuổi mục tiêu như trước đây nữa nhưng hành trình tiếp theo như thế nào tôi cũng chưa cho mình được lời giải.

Tôi vẫn trải qua xung đột đấu tranh với chính mình vẫn không thể tìm ra câu trả lời, tôi để mình trôi suốt 2 năm sau đó, nhưng sau đó lại xuất hiện thêm biến cố lớn về tình cảm – nó đánh gục tôi gần như hoàn toàn. Trong thời gian để chữa lành cho chính mình tôi đã tìm đến quyển sách, bài giảng của các vị thầy, những người có chuyên môn …

Trong khoảng thời gian chữa lành đó may mắn tôi đã tìm ra điều mình thích, tìm thấy được chính mình và đã tìm thấy con đường mình muốn đi. Thời điểm đó tôi không hiểu mình đang ở trong gia đoạn khủng hoảng hiện sinh chỉ biết 1 điều là : cố gắng tìm mọi cách để thoát ra và chữa lành cho chính mình . Hành trình đó quả thật rất gian nan – mất gần 6 năm tôi mới thoát khỏi giai đoạn đó và vượt qua nó để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Do không có kiến thức và không nhận thức đó là thời kỳ khủng hoảng, tôi loay hoay tự giải quyết vấn đề chính mình. Tôi như một người rớt xuống biển bơi quào tìm cách thoát ra và may mắn tôi đã tìm đúng người đã giúp tôi thoát ra

Tôi chỉ muốn nói với bạn rằng nếu một ngày nào đó bạn rơi vào trạng thái như vậy, hãy cảm nhận bản thân và ngồi lại chính mình để nhận ra và gọi tên điều mình đang gặp phải , tìm cách giải quyết nó với những người có kiến thức chuyên môn: bạn có thể tự mình tìm hiểu vấn đề này, nghe thêm những podcast về chủ đề liên quan, gặp những người từng trải qua cảm giác giống như bạn để chia sẻ… để giúp bạn rút ngắn thời gian vượt qua giai đoạn khủng hoảng này. Khi bạn vượt qua giai đoạn khủng hoảng này bạn sẽ trở thành phiên bản khác hơn của chính mình. Đừng để thời gian khủng hoảng quá lâu nó sẽ lấy đi năng lượng và thời gian của bạn.

Tôi chỉ muốn nói rằng nếu bạn đang ở trong khủng hoảng việc này hết sức bình thường,cũng có rất nhiều người đang ở trạng thái giống như bạn, bạn không hề đơn độc. Khủng hoảng xuất hiện nhưng khi bạn biết cách vượt qua nó bạn sẽ trở thành một phiên bản hoàn toàn khác, khủng hoảng chính là khoảng thời gian lột xác để giúp bạn trưởng thành hơn
Kỷ niệm, Sài Gòn ngày 4/4/2026