NGƯỜI CŨ ĐÃ TỪNG THƯƠNG ![]()
![]()
![]()
Mấy hôm trước, cô bạn tôi quen hỏi ý kiến tôi:” Cô có nên về thắp nén hương cho mẹ – anh người yêu cũ của cô mới mất không?”. Thông tin cô biết được từ người anh trai của người yêu cũ, dù đã chia tay hơn chục năm rồi nhưng người anh trai vẫn luôn liên lạc và giúp đỡ cô rất nhiều trong cuộc sống và ba mẹ người yêu cũ trước đây đối xử với cô rất tốt. Tôi trả lời: “Được chứ dù có chia tay nhưng thắp nén nhang cho người đã khuất và người mẹ đó cũng đã từng đỗi xử tốt với mình là một việc nên làm và tôi nghĩ đó là đạo lý cần có của một người”.
Thế là cô quyết định thuê xe và ghé nhà thắp nén nhang cho người mẹ đã khuất đó. Đến nơi cô gặp lại anh – dáng gầy gò và già hơn ngày xưa rất nhiều – chân anh một bên to một bên nhỏ do trước đây bị tai nạn giao thông nên chân bị thương tật và không thể mang vác đồ nặng được. Từ biến cố đó từ một chủ cửa hàng cửa kiếng phải sang nhượng và bán hết các đồ nghề vì không thể làm được nữa và bắt đầu đi làm thuê những việc nhẹ hơn. Kể từ biến cố đó anh buồn hơn vì tiền làm ít hơn, ánh nhìn và sự tôn trọng của bên vợ và bên nhà anh đã không còn như trước đây. Sức khỏe anh cũng yếu từ đó và hiện tại còn mắc bệnh tiểu đường.
Trước đây, ba mẹ anh tự nương tựa nhau mà sống nhưng do mẹ anh mất, ba anh cũng già yếu không ai chăm sóc nên anh phải về chăm do các anh chị em ai cũng có công việc riêng và không ai chịu về chăm cha già. Nhìn nhà đơn chiếc cơm cúng cho mẹ anh đơn giản nguội ngắc do nhà chỉ có 2 đàn ông lòng cô bỗng thấy chùn xuống đến lạ,cảm giác vừa thương, vừa xót xa. Anh hỏi cô : “Sao không lập gia đình đi tính ở vậy luôn ah”. Tự nhiên nước mắt cô sắp chảy xuống: “cô trả lời duyên nợ anh ơi thôi mọi chuyện cứ để tự nhiên”. Trong lòng cô đã cố quên anh kể từ ngày anh bỏ cô để lấy một người vợ giàu có hơn , cô không hận anh bởi cô hiểu rằng 2 người có thể trở thành vợ chồng với nhau là do duyên nợ .
Nhưng phải chi anh sống tốt hơn, hạnh phúc hơn thì đã tốt, nay nhìn anh vậy lòng cô buồn man mác – một nỗi buồn không thể diễn tả thành lời nó không phải tình cảm nam nữ như trước đây mà sao nó cứ làm lòng cô khó chịu đến kỳ lạ nhìn anh đơn độc, lủi thủi đi đứng khó khăn với bệnh tật trong người cô thấy thương vừa tội. Ngồi khoảng 2 tiếng cô từ giã anh trở lại Sài Gòn, trên đường về lòng cô vẫn trĩu nặng. Cô lục tìm trên mạng xem lá thuốc nào có thể trị bệnh được tiểu đường hay không để cô gởi về cho anh trồng, tự nhiên cô muốn làm cái gì đó cho anh. Sau chuyến đi về cô kể tôi nghe toàn bộ câu chuyện và nhờ tôi mua giúp cô một cây để gởi về cho anh trồng – nghe nói có thể trị tiểu đường .
Tôi đồng ý mua giúp mà tui cũng đâu biết mua ha ha lại nhờ mấy đứa nhỏ đồng nghiệp mua tiếp – yêu tụi nhỏ vô cũng luôn hihi ![]()
. Nhưng tôi cũng nói cô bạn tôi rằng :”tôi hiểu khi gặp lại người cũ đã từng thương nhìn hoàn cảnh như vậy bà sẽ cảm thấy thương và muốn giúp gì đó trong khả năng của mình”.Tôi hoàn toàn hiểu nhưng chỉ mua cây này thôi bà ha bởi nếu sau này bà giúp và liên hệ quá nhiều có thể sẽ ảnh hưởng đến chính bà và gia đình của người bà đã từng thương.Đôi khi giữ khoảng cách cũng chính là thương và bảo vệ chính mình và người mình đã từng thương nè ![]()
Nghe xong câu chuyện cô bạn kể, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, nước mắt cứ chảy thiệt mít ướt quà đi nè.
Tôi ước rằng, trên thế gian này nếu những cặp đôi không thể đến được với nhau thì hãy cho cả hai sau này đều có cuộc sống hạnh phúc và tốt hơn hén đừng tệ hơn – bởi khi gặp và chứng kiến hoàn cảnh người mình đã từng thương sẽ làm cho mình đau lòng đến nhường nào
Dẫu biết rằng, có thể đến được với nhau là do duyên nợ, nhưng những cái kết buồn vẫn khiến cho lòng người day dứt mãi khôn nguôi
Kỷ niệm, Sài Gòn ngày 4/1/2026