NGẪM ĐỜI …. LẠ THIỆT HEN ![]()
![]()
![]()
Có người sinh ra ở vùng quê chỉ một ngôi nhà lá đơn sơ, chung quanh đàn gà và cây cối xung quanh vườn, nhưng khi lớn lên họ muốn lên thành phố để học hỏi, khám phá thế giới xung quanh mình . Họ không cảm thấy vui và hạnh phúc khi ở làng quê mà mình đã sinh ra. Thế là bôn ba tranh đấu để đạt được điều gì đó với đời.
Đến khi tóc đã ngả màu, bạn lại muốn trở về quê với ngôi nhà tranh đơn sơ, ao cá, giếng nước, trồng hoa xung quanh nhà, lại làm bạn hạnh phúc và ước ao. Vẫn chỗ đó vẫn khung cảnh cũ nhưng con người đó đã khác, đã trải nghiệm đủ, đã nếm đủ vị của đời và có thể an yên vui sống với điều hiện tại.
Có những mối tình quen nhau rất lâu nhưng vì một số lý do họ đã chia tay nhưng sau đó hàng chục năm trời họ lại quay lại và kết hôn cùng nhau. Ngày xưa, tôi thường thắc mắc rằng tại sao họ để phí thời gian hàng chục năm rồi mới kết hôn sao không kết hôn trước đó luôn. Nhưng rồi trải nghiệm đủ nhiều, tôi hiểu rằng cần thời gian, trải nghiệm để thay đổi nhận thức của một người.
Ngày xưa, khi tôi nghe câu:” Không ai tắm hai lần trên một dòng sông” tôi cười mỉm rằng “sao không thể ta”?. Sau này trải nghiệm đủ nhiều mới hiểu rằng:”nước trên dòng sông đó không phải nước của thời điểm đó mà nó đã thay đổi vì hòa với những đợt sóng khác và con người cũng theo thời gian thay đổi không còn là con người của trước đây”. Tất cả mọi thứ đều sẽ thay đổi
Tôi thích câu hỏi của một Phật Tử cho thầy Minh Niệm :” cô ấy có em trai ở tuổi mới lớn do cha mẹ mất sớm nên cô phải lo cho em trai mình, cô rất lo lắng em trai mình bị hư nên cô thường kiểm soát em trai và em cô luôn phản ứng gay gắt với cô và thường làm ngược lại những điều cô muốn, điều này làm cho cô rất đau khổ. Cô nhờ thầy tư vấn giúp? Câu trả lời của thầy làm tôi rất tâm đắc và sau này tôi thường ứng dụng điều giảng này vào cuộc sống .
Nếu sau này, may mắn có con, tôi cũng sẽ thực hành như vậy lời thầy đã giảng:” Có những bài học cần phải người đó tự học mình không thể làm thay được, tôi lúc cần phải buông tay để họ tự đi, tự té ngã, đứng lên, học bài học và trưởng thành, điều bạn có thể làm là luôn dõi theo và ở bên cạnh họ khi họ cần, nâng đỡ khi họ té ngã. Quan trọng nếu bài học đó không đánh đổi sinh mạng thì bắt buộc phải cho họ tự đi. Điều này có thể sẽ làm cho bạn đau và khó làm nhưng đây là điều bắt buộc
Có những chuyến đi để trở về thêm yêu quý nơi gọi là “Nhà”
Có những bài học phải đau, phải vấp ngã mới có thể trưởng thành
Có những người phải đi vòng thật xa, khi trở về bạn mới nhận ra người trước đây ở bên cạnh bạn là quý giá và cần phải trân trọng
……..
Và có thể một góc nhìn nào đó chúng ta thấy rằng đi một vòng đủ dài – một đời người nhưng cuối cùng mình cũng trở về vạch xuất phát ban đầu đó có phải là sự lãng phí?. Tât cả đều sẽ không là uổng phí bởi tất cả đều dạy chúng ta bài học và ghi dấu ấn trong khoảng thời gian bạn có mặt trên cõi đời này : những hành trình bạn đã đi qua, những biến cố bạn phải vượt qua, những người bạn đã gặp, những chuyến đi bạn đã đi, những điều bạn đã trao đi ….
Và dù khi nhắm mắt bạn vẫn quay về còn số 0 nhưng số 0 đó chỉ là tài sản vật chất ngoài thân những điều bạn có thể ghi dấu ấn lại khi hiện diện trên cuộc đời này nhiều hơn rất nhiều
Kỷ niệm, Sài Gòn ngày 25/4/2026